XtGem Forum catalog
Bạn Tìm Gì?

» »

22:05 Tối Chủ Nhật 19/07/2015

309934 View / đăng bởi: Đình ĐứcĐình Đức
kỷ xảo video cho bé phần 1
Làm video dễ thương cho bé yêu nhà bạn
Cập Nhật Mã Giảm Giá Shopee 31/01
TRANG 18/
Lượt xem :
VẼ EM BẰNG MÀU NỖI NHỚ
____________
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.kusdinks.waphall.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
____________
Xuống Cuối Trang

còn đường này?
Bạn đã từng có những kỷ niệm vui buồn nơi đây?
Bạn đã từng dầm mưa cùng ai đó?
Bạn đã từng chở một người nào đó mà bạn xem họ là cả một thế giới của bạn?
Bạn đã từng được một người nào đó viết những lời yêu thương trên lưng?
…và rất nhiều câu hỏi bạn đã từng khác nữa, mỗi câu hỏi là mỗi một kỷ niệm vui buồn mà bạn đã từng có cũng một người đặc biệt nào đó…
Quốc lộ 22…tôi đã từng…bạn à!…

*****

Còn vài ngày cuối cùng lưu lại Việt Nam, tôi lại đi viếng mộ mẹ, chào tạm biệt những người quen, chuẩn bị những thủ tục cuối cùng.

- Ly! Ngày mai anh Khanh đi rồi, con có đi tiễn không? Dì hỏi nhóc Ly.

- Không! Ảnh có chị Linh hạnh phúc rồi, con đi tiễn làm gì?

- Thôi dì à! Không có gì đâu! Tôi nói với dì trong bữa cơm.

Sáng hôm sau, chỉ có một mình dì ra sân bay tiễn tôi. Cũng tốt thôi, như vậy thì ra đi càng dễ dàng hơn. Không có nhiều nước mắt, lưu luyến như ngày nào nữa, ra đi một cách lặng lẽ.

- Thôi dì về đi! Không cần chờ nữa đâu! Lát nữa con tự vào được mà! Dì xoa đầu tôi, ôm tôi dặn dò nhiều điều.

Và người phụ nữ ấy cũng dần bước đi khỏi sân bây, hy vọng dì giữ gìn sức khỏe. Con không còn cơ hội báo hiếu cho dì nữa rồi. Gửi hành lý ở một nơi, tôi quay vào lại sân bay để gặp Linh.

- Anh Khanh! Em gọi tôi và chạy lại ôm tôi.

- Em tưởng anh sẽ không đến!

- Sao anh không đến được? Phải tiễn em đi chứ!

- Anh thật sự yêu Trinh đến vậy sao?

- Ừ! Hơn cả bản thân anh nữa em à!

- Ừ! Em rơm rơm nước mắt.

- Anh xin lỗi!

- Nếu sau này không hạnh phúc, đến tìm em có được không?

- Sáu năm là đã đủ lắm rồi Linh à! Em xứng đáng có được hạnh phúc, đừng chờ đợi thêm nữa!

- Dạ! Em lấy tay dụi nước mắt.

Cuộc nói chuyện quan trọng lần trước là về Trinh. Linh đã nhận ra tình cảm của Trinh dành cho tôi. Trong cuộc nói chuyện, tôi cũng khẳng định tình cảm của mình dành cho Trinh. Và không còn lý do nào nữa khiến Linh phải từ chối chuyến tu nghiệp sang Anh mà em có được. Một người em họ dưới quê sẽ lên sống cùng và chăm sóc cho mẹ Hiền để em an tâm ra đi.

Linh đang tiến vào phòng cách ly, mẹ Hiền khóc nhiều lắm, tôi dìu mẹ và nhìn Linh bước đi. Nhìn những bước chân của em đã vững vàng hơn ngày xưa rất nhiều, thật sự em đã trưởng thành rồi. Hy vọng em sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống sắp tới, đặc biệt là tìm được hảnh phúc cho bản thân của mình.
Chào em! Người con gái mà tôi đã từng yêu.

————————-

Tôi tìm một khách sạn gần đó để ở tạm vài ngày và chờ đến ngày đi. Lại một buổi sáng không nắng ấm của Sài Gòn, tôi lặng lẽ một mình bước ra sân bay làm những thủ tục cuối cùng để quay lại Mỹ. Trước khi bước vào phòng cách ly, tôi quay lại chào từ biệt Sài Gòn lần cuối cùng. “Không biết bao giờ tạo lại được gặp mày một lần nữa Sài Gòn nhỉ? Có thể là chẳng bao giờ nữa.” Và rồi cái đất nước hình chữ S lại một lần nữa mờ dần và khuất hẳn sau những đám mây. Tôi cầu chúc cho tất cả những người thân mà tôi yếu quý nhất có một cuộc sống hạnh phúc.

…3 năm sau…

- Khanh ơi! Có điện thoại từ Việt Nam nè con. Mẹ Hai gọi tôi từ phòng khách.

- Dạ! Con ra ngày! Tôi từ từ mở cửa phòng bước ra.

- Để mẹ đỡ con! Mẹ chạy lại nắm lấy tay tôi, dẫn tối đi từ từ đến chiếc điện thoại bàn.

- Alo! Khanh nghe đây.

- Anh! Tiếng nói quen thuộc ngày nào, đó chinh là con bé ú của tôi đây mà. Đã 3 năm qua, đây là lần đầu tiên tôi lại được nghe tiếng của em. Bao nhiêu xúc cảm lại tràn về.

- Tr…Trinh đó hả em? Tôi không kìm được cảm xúc và hơi ấp úng.

- Dạ! Anh nè! Cuối năm nay anh có về nước để…để dự đám cưới của em được không anh?

- Đám…đám cưới.

- Dạ! Anh sao vậy?

- Ừ..à…không có gì đâu em, nghe em sắp thành hôn. Anh vui lắm!

- Là Mạnh hả em?

- Dạ! Là anh Mạnh.

- Ờ…ừ…để anh cố sắp xếp rồi trả lời em sau nhe!

Tôi gác máy điện thoại, và nở trên môi một nụ cười mãn nguyện. Tôi đã đợi ngày này rất lâu rồi, ngày mà em tìm được hạnh phúc thật sự.

- Mẹ Hai sao vậy? Tôi nghe có tiếng thúc thít của mẹ.

- Không có gì đâu con! Hix..hix.

- Mẹ đang khóc đó hả? Đừng dối con, con nghe được mà!

- Hix..hix…

- Thôi mà mẹ, chuyện đã cũ rồi! Tôi tiến đến rồi ôm mẹ.

- Con định giấu chuyện này đến bao giờ?

- Sẽ không lâu nữa đâu mẹ à, khi mà người con yêu đã được hạnh phúc.

- Hix…khổ thân con trai tôi quá! Cuộc đời nó sống đối với mọi người như bát nước đầy! Tại sao ông trời lại đối xử với con trai tôi như thế? Không biết mẹ đã khóc bao nhiều lần vì tôi rồi?

Cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng. Khi tác giả đặt bút viết nên câu chuyện này, chỉ hy vọng mang đến cho người đọc một tình yêu đẹp, ở đó chỉ tồn tại những tiếng cười hạnh phúc. Nhưng trong cuộc sống, bên cạnh sự hạnh phúc, không thể thiếu những đau thương, mất mát. Phải chấp nhận một sự thật rằng, cuộc sống này có rất nhiều dư vị khác nhau. Dù muốn hay không, tác giả vẫn phải viết tiếp những dòng nhật ký còn sót lại cuối cùng, những dòng nhật ký từ những trang đâu tiên mà tác giả đã cố tình giấu đi.

Ngày…tháng…năm

Đây là ngày tôi bắt đầu viết những dòng chữ đầu tiên vào quyển tập này. Quyển tập khá dầy, còn rất nhiều trang giấy trắng. Nếu chỉ dùng để viết bệnh án thì phí thật. Dù sao cuộc đời tôi cũng có nhiều thứ để viết, thôi thì ráng viết được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Để đến một ngày không còn viết được nữa lại hối tiếc…

Ngày…tháng…năm

Đã là lần thứ 3 phải phẫu thuật khối u ở tuyến yên. Cứ mỗi lần phẫu thuật, ánh sáng lại quay trở lại với tôi, lại cho tôi thêm nhiều hy vọng. Nhưng sau đó thì khối u lại tiếp tục to dần và to dần, màn đêm lại cứ quấn lấy tôi không buông, và từ từ dập tắt đi mọi hy vọng đó…

Ngày…tháng…năm

“Ba mẹ ơi! Hôm nay con gặp một giấc mơ đáng sợ lắm! Một ngày đẹp trời, bỗng nhiên con mở mắt và chỉ một màu đen bao trùm. Con sợ lắm ba mẹ à! Xin lỗi ba mẹ vì con đã mua vé máy bay về Việt Nam mà không báo cho ba mẹ biết! Con hiểu được tình trạng hiện giờ của con, con phải về quê viếng mộ mẹ, phải về gặp lại những người thân yêu của con khi còn có cơ hội!”

Ngày…tháng…năm

Hôm nay vui thật! Tự nhiên lại gặp một cô tiểu thư xinh đẹp, kiều kì ở quán hủ tiếu nhỏ. Cô ấy làm quen với tôi bằng một cách khá hài hước. Mà sao nhìn cô ấy giống bé ú của tôi ngày nào quá…

Ngày…tháng…năm

“Hôm nay thấy em bị bầm tím ở tay, không hiểu sao lòng anh đau lắm Miu à! Phải nói rằng biển đêm hôm nay rất đẹp, cảm giác rất bình yên khi được ngồi cùng em ngắm biển. Nhưng khi anh nhìn về phía màn đêm nơi chân trời, anh lại sợ mình không có khả năng mang lại hạnh phúc cho em. Có lẽ anh và em nên có một khoảng cách sẽ tốt hơn?”

Ngày…tháng…năm

“Hôm nay cuối cùng con cũng được viếng mộ mẹ. mẹ thấy người con gái ấy thế nào? Có thể làm dâu của mẹ được không? Cô ấy cứ thế, cứ xuất hiện bất ngờ. Ở cạnh cô ấy, con cảm thấy vui lắm mẹ à!”

Ngày…tháng…năm

“Ngồi trên cầu Thủ Thiêm, nhìn gương mặt thiên thần của em ngủ mà lòng thấy hạnh phúc biết bao. Không lẽ anh đã có tình cảm với em rồi sao Miu?”

Ngày…tháng…năm

“Không biết em đi đâu biệt tăm, từ buổi sáng trời mưa cho đến giờ. Ngày nào anh cũng ngồi ở nhà chờ đợi em xuất hiện. Sao em không trả lời điện thoại? Có biết anh lo cho em lắm không?”

Ngày…tháng…năm

“Hôm nay em vừa khóc vừa băng vết thương cho anh, tự nhiên nhìn những giọt nước mắt ấy, anh không còn cảm thấy đau tí nào nữa.”

Ngày…tháng…năm

“Cuối cùng anh đã gặp lại con bé ú của anh. Hôm nay anh đã hôn em, anh không ngờ lại có ngày anh hôn em Trinh à! Nhưng không hiểu sao nụ hôn ấy nó ngọt ngào lạ thường. Như anh được gặp một nửa kia thật sự của cuộc đời mình. Anh đã thật sự yêu Miu rồi, và khi biết được Miu lại chính là bé ú ngày nào vẫn luôn chở đợi anh, cảm xúc của anh càng vỡ òa.”

Ngày…tháng…năm

Nhận được cuộc điện thoại từ Mỹ của mẹ Hai, tôi như bừng tỉnh từ một giấc mơ đẹp. Tôi đã quá sa đà vào giấc mơ này rồi. Có lẽ nên kết thúc tại đây, để mọi chuyện không thể lún sâu hơn nữa.

Ngày…tháng…năm

“Trinh à! Em có biết những gì anh làm cho em ngày hôm nay, hoàn toàn là những điều thật lòng nhất. Đó không phải là một vở diễn, anh không phải là một diễn viên đâu. Anh thật sự yêu em lắm! Hơn cả bản thân của anh nữa! Vì vậy anh phải xa em thôi Trinh à!”

Đêm hôm đó, tôi cẩn thận mở hộp quà của em ra. Một cái hộp to bên trong chứa đầy những que kem, sợi dây chuyền cỏ 4 lá và một bức thư.

Em viết:
“Anh Khanh nè! Đây là món quà em đã ấp ủ muốn tặng anh từ lâu. Em đã giữ lại những que kem mỗi khi mình ăn cùng nhau. Cũng không biết em bắt đầu giữ chúng từ khi nào, chỉ biết là lúc đó, em vẫn là con bé béo ú hay lẽo đẽo theo anh. Cứ hai que kem sẽ tượng trưng cho một lần mình ở cạnh nhau anh nhé!

Em trả lại anh sợi dây chuyền cỏ 4 lá này. Em xin lỗi! Em sợ phải nhìn thấy nó, sợ lại nhớ và không quên được anh. Có lẽ anh nên tặng lại nó cho chị Linh, người chủ đích thực của sợi dây chuyền.

Chỉ một câu hỏi cuối cùng… Anh chưa bao giờ yêu em phải không?”

Đọc xong bức thư, con tim tôi như tan nát. Tôi như vỡ òa sau bao nhiêu ngày phải kìm nén cảm xúc của mình. Tôi ngồi bệt ra đất và dựa vào tường để tìm một điểm tựa. Không cần phải chờ đến những cơn mưa mới cho phép bản thân cay mắt. Trong màn đêm u tôi của căn phòng, tôi đã khóc như chưa bao giờ được khóc. Không phải vì sự yếu đuối của bản thân, chỉ vì tôi đã cố gắng mạnh mẽ quá nhiều trước khi em đi.


“Con bé này ngốc thật!
Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là… từng giây từng phút, hình ảnh em luôn trong tâm trí anh.
Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là… anh luôn nghĩ về em dù vui hay buồn.
Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là… mỗi khi ở cạnh em, anh như được sống thật với con người mình. Anh cảm nhận được hạnh phúc và bình yên thật sự.
Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là… anh có thể đánh đổi tất cả để em được hạnh phúc.
Phải rồi, anh chưa bao giờ yêu em đâu! Chỉ là… anh sẽ không bao giờ đánh bạc với số phận, dù có 1% anh bị mù lòa, 99% anh sẽ chữa lành căn bệnh này. Anh vẫn không muốn đánh bạc tình yêu của em dù chỉ một lần.”

Ngày…tháng…năm

Đã lâu rồi tôi chưa viết nhật ký, chính xác là tôi không còn đủ anh sáng để viết nữa. Đây chỉ là những dòng sau cuối, những dòng nguyệt ngoạc, viết vội cuối cùng để kết thúc quyển nhật ký cuộc đời tôi. Cũng không nhớ rõ từ bao giờ, anh sáng đã hoàn toàn tắt hẳn trước mắt tôi. Mọi thứ bây giờ đối với tôi chỉ là một màu đen đáng sợ.
Hôm nay, tôi nhận được tin em sắp cưới. Tôi thật sự vui sướng và hạnh phúc lắm! Vì người con gái tôi yêu, cuối cùng cũng tìm được bến bờ cuộc đời. Nó như một ánh sáng rực rỡ, soi rọi màn đêm âm u bao trùm lấy tôi suốt một thời gian dài.

“Trinh à! Hôm nay anh lại được nghe giọng nói của em. Nỗi nhớ em lại dâng trào trong anh. Anh nhớ em nhiều lắm! Nhớ nhất là cái hình ảnh con bé béo ú của anh ngày xưa. Những ngày tháng chúng ta cùng ăn kem, cùng cắt bánh sinh nhật. Và anh biết một điều, rời xa em là một lựa chọn hoàn toàn đúng đắn của anh. Nếu ngày xưa anh không dứt khoác, có lẽ bây giờ em sẽ khổ vì anh nhiều lắm!

Em có biết không?

Hình ảnh của em trong anh, luôn là một người con gái tuyệt vời nhất.

Tuy khái niệm màu sắc đã không còn tồn tại trong anh từ lâu.

Nhưng anh vẫn luốn nhớ đến em bằng một màu sắc đặc biệt.

Anh sẽ Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ.”

———- Hết ———-

Lên Đầu Trang
18/18
18
18
Đến trang:(1-18)

Quay lại trang truyện
ĐÁNH GIÁ
like   like   like   dislike

sao

Like để làm trắc nghiệm chuẩn hơn ^^
Bình luận
Bài đăng gần đây
Truyện
Top truy cập facetên vợ/chồng tương lai
bạn là ai trong naruto
bói gạch trong tình yêu
kiếp trước , sau và tương lai
Bạn trị giá bao nhiêu Tiền?
Top quan tâm mùa hè
trắc nghiệm chọn nghành nghề và khám phá sở trường bản thân
trắc nghiệm tính cách của trường đại học harvard
Liên kếtProjects KineMaster
Đọc Truyện Online Hay Nhất
các liên kết khi kiểm tra nếu hỏng, đặt meta chuyển trang, không có nội dung, hết hạn, đặt link ở foot và để quảng cáo che mất liên kết, spam tags nhiều, không cập nhật https, load lâu... sẽ bị xóa. Vui lòng liên hệ với mình khi bạn đã đặt và chỉnh lại liên kết
thống kê trang

94 hôm nay

125 tuần

2474 tháng

309934 tổng

online
Backlink sữa trang Copy code xtscript và html trang này
Đóng
chuyển sang https://